The grand budapest hotel diễn viên

     
Đối với những ai yêu thích điện ảnh thực thụ, hẳn cái tên Wes Anderson đã không còn xa lạ từ hơn 1 thập kỷ trở lại đây. Hàng loạt bộ phim độc lập kinh phí thấp của ông như “Rushmore”, “The Royal Tenenbaums”, “The Darjeeling Limited”, “Moonrise Kingdom” đều có chất lượng nghệ thuật cao, để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử điện ảnh đương đại. Mặc dù chịu nhiều ảnh hưởng từ các đạo diễn thế hệ đi trước như Francois Truffaut, John Huston, Stanley Kubrick nhưng Wes Anderson vẫn tạo được phong cách kể chuyện và sử dụng hình ảnh hết sức riêng biệt, đặc trưng, thậm chí có phần khác thường. Đó là sự tổng hợp hài hòa của rất nhiều yếu tố, từ việc di chuyển máy quay, các góc máy, cỡ cảnh cho tới việc phối hợp màu sắc, trang phục sặc sỡ, sống động, thiết kế mỹ thuật cùng lối kiến trúc hoa mỹ và cả phần âm nhạc đầy cuốn hút.
Lấy bối cảnh vào thập niên 30 tại quốc gia giả tưởng – nước Cộng hòa Zubrowka, “The Grand Budapest Hotel” chủ yếu xoay quanh 3 nhân vật chính gồm: ngài M. Gustave – người điều hành khách sạn vương giả hạng sang Budapest (Ralph Fiennes đóng), anh chàng phục vụ tại sảnh Zero Moustafa (Tony Revolori đóng) và nữ đầu bếp làm bánh tài năng Agatha (Saoirse Ronan đóng). Họ vô tình bị cuốn vào cuộc tranh chấp bức tranh quý Boy With Apple. Là người được thừa hưởng chính thức bức tranh vô giá trên nhưng M. Gustave bị đổ oan tội giết quý bà D. (do Tilda Swinton đóng). Không có nhân chứng, lại gặp phải thế lực nhiều quyền năng, ông bị tạm giam trong nhà tù. Không còn cách nào khác, M. Gustave phải dựa vào bản thân và Moustafa để giải phóng mình.

Bạn đang xem: The grand budapest hotel diễn viên


*

Wes Anderson sử dụng thủ pháp dẫn chuyện tương đối lạ trong “The Grand Budapest Hotel”. Bộ phim được kể lại qua 2 tầng nhân vật. Đầu tiên là anh chàng nhà văn trẻ (Jude Law vào vai) kể câu chuyện của Moustafa cho khán giả. Sau đó, đến lượt Moustafa tường thuật lại câu chuyện mình trải qua với M. Gustave.

Điều đặc biệt thứ hai trong “The Grand Budapest Hotel” đó là cách thay đổi đột ngột về thể loại. Lúc đầu tưởng chừng như đây là một phim tâm lý nhưng qua 15 phút, Wes Anderson thay đổi câu chuyện sang hướng hài hước, dí dỏm. Kiểu hài trong phim của Wes Anderson bao giờ cũng vậy, không quá lố, không quá phô trương, không quá tục tĩu, thô thiển nhưng luôn khiến người xem phải bất ngờ. Sự bất ngờ được thể hiện qua cả lời thoại lẫn hành động của nhân vật. Ở đó có sự nhẹ nhàng vừa phải nhưng vẫn tưng tửng đến kỳ quặc. Tất cả các nhân vật đều có nét dí dỏm, từ nhân vật phản diện đến chính diện, từ vai phụ tới vai chính.

Xem thêm: Đọc Truyện Dục Vọng Đen Tối Full, Dục Vọng Đen Tối

Nói đến hệ thống phân vai, “The Grand Budapest Hotel” khiến khán giả phải ngạc nhiên về mức độ hoành tráng. Do các nhân vật đều được thể hiện bởi những tên tuổi nổi tiếng nên vai diễn nào cũng để lại ấn tượng rất sâu sắc. Wes Anderson mời gần như toàn bộ những người từng hợp tác với anh cũng như các ngôi sao lớn tham gia vào “The Grand Budapest Hotel”. Các bậc tiền bối lão làng như Ralph Fiennes, Bill Murray, Willem Dafoe, Harvey Keitel, Tilda Swinton cho tới thế hệ sau này là Edward Norton, Owen Wilson, Jude Law, Adrien Brody và thậm chí cả nữ ngôi sao trẻ Saoirse Ronan đều thuộc hàng diễn viên có thực lực. Tuy nhiên, nhân vật tạo dấu ấn nổi bật nhất, trừ M. Gustave của Ralph Fiennes, phải kể đến anh chàng Moustafa do Tony Revolori thể hiện. Trước đây, Tony Revolori mới chỉ tham gia vào các bộ phim truyền hình nên chưa được nhiều người biết đến. Vì vậy, đây chắc chắn sẽ là một trong những phát hiện lí thú nhất của năm 2014. Điệu bộ lí lắc, bước chạy mau mắn, ánh mắt vừa ngờ nghệch vừa tinh ranh, có thể nói Tony Revolori đã mang lại cho Moustafa một sức sống sinh động.

*

“The Grand Budapest Hotel” mang những nét đặc trưng nhất của Wes Anderson. Vẫn là những mảng màu gây hiệu ứng mạnh về mặt thị giác, phần thiết kế mỹ thuật đẹp đến mê hồn mang đậm phong cách Rococo, phục trang cầu kỳ, bắt mắt, nhìn là muốn mặc ngay. Ngoài ra, còn có cả yếu tố liên quan tới kỹ thuật. Wes Anderson rất ít dùng các cú máy phức tạp. Ông thường xuyên sử dụng những cảnh mà camera di chuyển theo chiều dọc rồi đột ngột lia theo hướng 90 độ hoặc các nhân vật đơn giản chỉ đi ngang qua màn hình. Đặc biệt, với “The Grand Budapest Hotel”, Wes Anderson quay hầu hết với khung hình 1.37 : 1 (theo dạng 4:3) thay vì 1.85 : 1 như hiện nay. Điều này tạo nên nhịp độ và không khí rất riêng biệt cho cả bộ phim.

Duyên dáng, quyến rũ, hài hước, dí dỏm nhưng cũng đầy lôi cuốn, kỳ ảo, “The Grand Budapest Hotel” là một trong những bộ phim xuất sắc, rất đáng thưởng thức trong năm 2014.